HELP Clark – Cảm nhận học viên: Sara

Student: Nguyen Thi Thu Ha – Sara
Age: 18 years old
Course: Super ESL – Clark Campus
Period: 4 weeks

“Trong cuộc đời, sẽ có lúc bạn phải chào tạm biệt ai đó mặc dù không đành lòng”. Câu nói này tôi nghe rất nhiều lần, nhưng có lẽ đến bây giờ mới hiểu dược ý nghĩa của nó. Tôi thật sự thích Tiếng Anh nhưng lại chẳng dễ dàng tiếp thu nó. Cách đây vài tháng khi ba mẹ quyết định cho tôi sang Philippines học, tôi không từ chối nhưng lại chẳng vui vẻ chấp nhận điều ấy, nhưng rồi vì giấc mơ của mình, tôi vẫn quyết định đi. Tôi nghĩ chắc nó sẽ ác mộng lắm vì mình đâu có quen ai ở đây, đâu có bạn bè gì nhiều, và rồi điều tôi nghĩ đã đến, ngày tôi bước chân vào HELP Clark, đập vào mắt là một ngôi trường thật đẹp từ hoa, bàn ghế, tầm nhìn, mọi thứ thật giống như một khu làng đắt tiền. Tôi vỡ mộng ngay lúc đó khi biết rằng anh quản lý của mình là người Đài Loan (vì quản lý người Việt đi công tác 3 hôm sau mới về), ba người bạn cùng phòng mình là người Nhật, tất cả bọn họ đều nói Tiếng Anh trong khi Tiếng Anh của mình chẳng đủ tốt.

Ngày đầu tiên, tất cả các học viên mới đều được đưa đến trung tâm thương mại SM. Đợt này nhiều học viên mới! Ngồi trên xe, gần 15 con người, Hàn Quốc có, Nhật Bản có, Đài Loan có, chỉ mình mình là người Việt ở đây. Trên xe người ta rôm rả nói chuyện, tôi cũng muốn nói lắm nhưng lại không có tiếng nói chung. Mọi thủ tục xong xuôi, mình được phép đi chơi, đi xung quanh trung tâm thương mại. Mình chẳng muốn đi! Lúc đó, có bạn nam người Hàn – Sol thấy tôi có vẻ không có bạn nên đề nghị đi cùng. Đó cũng là người bạn Hàn Quốc đầu tiên của tôi.

Ngày đầu tiên đi học, thầy cô ở đây đúng như mình mơ ước, vì là lớp học 1:1 nên mọi chuyện dễ dàng hơn, khi không hiểu, họ sẵn sàng giảng giải làm tôi thật sự rất thích học. Có thể không tin, nhưng đến ngày thứ 3, tôi đã có rất nhiều người bạn thân thiết ở đây và mọi người rất thân thiện. Mỗi ngày đều nói Tiếng Anh làm khả năng nói của tôi tiến bộ rất nhiều, nghe một từ mà mình không biết nghĩa, tôi cố gắng tra từ điển và ghi nhớ và để lần sau sử dụng, cách đó theo tôi là cách tiếp thu nhanh và tiến bộ nhất. Việc học ở đây, thấy có vẻ hơi nặng nhọc vì tận 7 lớp mỗi ngày và 1 bài test bắt buộc nhưng tôi lại không thấy stress mà còn thấy rất hứng thú, có thể vì môi trường ở đây tốt và thích hợp với tôi. Ngoài việc học mỗi ngày, tôi đều có thời gian đi đâu đó cùng bạn bè hoặc chơi thể thao mỗi tối, học xá có quy định giờ giấc rất thích hợp để học viên tự quản lý giờ giấc đúng cách. Đó là điều tôi thích ở đây, mọi thứ ở đây thật tốt, nó không như suy nghĩ của tôi lúc đầu. Ba mẹ ở Việt Nam luôn lo lắng vì tôi là đứa rất “khó ở”, nhưng qua một thời gian, mình có thể nói rằng: “Con ở đây tốt lắm ạ, bạn bè, thầy cô đều tốt, thức ăn, phòng ở cũng tốt, mọi thứ đều ổn”. Thật vậy! Những người bạn ở đây là thứ tôi sẽ quyến luyến rất nhiều khi rời khỏi. Thời gian trôi qua quá tranh, tôi từ một đứa không biết Tiếng Anh nhiều giờ đã có thể nói chuyện với những người bạn Hàn và Nhật một cách vui vẻ, đó là một điều tốt! Ba ngày cuối, sẽ qua nhanh thôi, mà để lại trong lòng người bao tiếc nước. Những tháng ngày cùng nhau ăn cơm, nói vài ba câu chuyện không hồi kết, cuối tuần lại cùng nhau đi đâu đó chụp ảnh, đạp xe. Đúng thật là thanh xuân luôn là thứ mình hối tiếc nhất. Những người ở đây, những con người đã thay đổi mình, có thể mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại hết nhưng mình sẽ không bao giờ quên, khuôn mặt, nụ cười, và cái tên thật đẹp.

Cảm ơn mọi người, cảm ơn thầy cô, cảm ơn Quản lý Peter, cảm ơn những thầy cô trong Office luôn thân thiện, cảm ơn HELP Clark và cảm ơn Philippines rất nhiều. Tôi tuyệt đối sẽ không quên, nếu sau này còn cơ hội, hi vọng gặp lại nhau.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*